BẠN KHÔNG QUAN TRỌNG NHƯ BẠN NGHĨ ĐÂU: Vì Ai cũng bận làm main character trong phim đời mình.
Khi tui lang thang ngoài đường, lướt mạng, hay ngồi quán cà phê, tui thấy có hai kiểu người “nổi bần bật”:
- Nhóm dễ vỡ – sơ sẩy cái là xấu hổ, đỏ mặt, tim đập chân run, xin lỗi rối rít, tưởng cả thế giới soi mình —> nhóm này là con mồi của mấy khoá học kĩ năng online/ offline, coi tarot, chữa lành; cải thiện sắc vóc; vật dụng tâm linh, phong thuỷv..v..
- Nhóm trung tâm vũ trụ – đi đâu cũng diễn, show off như thể mọi người đến đây chỉ để xem mình —> con bò sữa của mấy hãng bán sản phẩm “phô trương” tô điểm cái aura vay mượn: như spa, thẩm mỹ, gym; hàng hiệu, khoá học leadership/ tinh thần làm chủ/ làm chủ sân khấu; sống ảo trên MXH như chụp hình nơi sang chảnh, profile khủng (overhype),v..v.. Nghe trái ngược, nhưng thật ra cùng mắc một bệnh: ảo tưởng mình quan trọng hơn thực tế, cả hai đều thiếu tự tin, và họ chọn những cách react khác nhau, nhóm 1 thì rất bản năng, nhóm 2 dùng vẻ bọc hào nhoáng để bảo vệ mình. Tâm lý học gọi đó bằng mấy lý thuyết nghe sang chảnh nhưng cực đời thường: ✨ Spotlight Effect (Ánh đèn sân khấu) Bạn nghĩ thiên hạ chú ý đến bạn gấp đôi so với thực tế. Như lần tui đi làm mang 2 chiếc dép khác nhau: tới lúc tự phát hiện trong đầu thì căng thẳng “chết rồi, lộ thì quê lắm”, sau một hồi không ai để ý, tui còn hí hửng khoe với đồng nghiệp… ai ngờ cả phòng chỉ “Ồ”. Hết. Hay mấy anh chị mới giàu: logo LV, Gucci, Dior to như cái nắp nồi, hay đeo vàng đỏ người luôn, cứ tưởng ai cũng lóa mắt. Thực tế: 90% chẳng quan tâm, 9% thấy lòe loẹt, 1% còn lại là mấy shop chờ chém tiếp. Phiên bản khác: “thượng đẳng giả vờ” – uống cà phê thì phải specialty, ăn thì nhà hàng phải có câu chuyện, chủ đề nào cũng đa văn bác học. Nhưng rốt cuộc, toàn là sao chép từ người khác, gồng để che đi sự thiếu tự tin, mong người khác công nhận. Spotlight này sáng thì có sáng, nhưng kiểu… làm ngứa mắt thiên hạ. Và còn nhiều trường hợp tương tự nhan nhản ngoài kia, hoặc đang ngồi kế bên bạn đó :))) ✨ Imaginary Audience (Khán giả tưởng tượng) Trong đầu ai cũng có một rạp hát vô hình. Ví dụ: đi mua bao cao su, Rocket, tránh thai,… mà lén lút như tội phạm, tưởng cả tiệm đang dõi theo. Nhưng dược sĩ bán cả trăm hộp từ lúc mở tiệm tới giờ, còn khách xếp hàng sau thì không có, tại lúc mua thì toàn lựa lúc tiệm vắng khách không. 👉 Còn nếu thật sự có ai soi từng hành động nhỏ của bạn, thì không phải bạn đặc biệt gì đâu – mà là họ đang dòm ngó, tò mò, hoặc có ý đồ khác với bạn. Trường hợp đó thì cứ tự tin hoặc tận dụng để toả sáng. ✨ Self-Referential Processing (Não ưu tiên xử lý về mình) Đọc 12 cung hoàng đạo, bạn lướt thẳng xuống cung của mình. Đoạn nào đúng thì gật gù “y như viết về tui!”, đoạn nào sai thì bỏ qua. Rồi kết luận: “Sao giống đời mình quá vậy”. Trong khi cả đám bạn cũng nghĩ y chang, đấy là Confirmation Bias á he. ✨ Egocentric Bias (Thiên kiến vị kỷ) Chụp ảnh nhóm: tấm nào mình đẹp thì gọi là “ảnh đẹp”, còn mình nhắm mắt thì “ảnh xấu, xoá đi”. Người khác trong ảnh thế nào thì kệ. Nói thật đi, có phải “Facebook của ai thì người đó đẹp” phải hôn, khựa khựa.
👉 Kết luận: Bạn không quan trọng như bạn nghĩ đâu. Người ta không rảnh soi bạn nhiều như bạn sợ, cũng không tung hô bạn nhiều như bạn mơ. Sống dễ thở nhất là tự tin vừa đủ: dám sai, dám sửa, dám tỏa sáng – nhưng đừng tự dựng spotlight riêng trong đầu. Nói gọn lại: bạn là main character trong phim của chính mình, còn người khác cũng đang bận đóng vai chính trong phim đời họ. PS: Thiệt ra tui viết bài này chủ yếu để động viên nhóm “dễ vỡ” – mấy “bé” mà tui từng gặp. Tụi nhỏ giỏi giang, thông minh, có tài năng lắm, chỉ thiếu đúng cái “áo giáp” tự tin. Thế nên đọc tới đây thì nhớ nghen: spotlight trong đầu mình thôi, ngoài kia ít ai quan tâm đến từng cái thở dài hay đôi dép lệch. Hãy mạnh dạn, làm điều mình muốn, bởi vì người ta bận spotlight của chính họ rồi. Còn nhóm thứ hai – cái nhóm hay tỏ ra thượng đẳng, show-off cho dữ – thì… để đời và trời dạy. Thiên hạ vốn rộng, drama vốn nhiều, rồi cũng có lúc spotlight tự nó tắt thôi. :)))) Chúc bạn ngày nắng yêu nắng, ngày mưa yêu mưa.