TÂM LÝ HỌC

TẬN HƯỞNG SỰ CÔ ĐƠN LÀ KỸ NĂNG SỐNG

16 tháng 08, 2025

“Ngày cuối cùng làm việc tại công ty, trong lúc cao hứng, Tui đã nói với chị sếp rằng có hai thứ trên đời này không thể trốn khỏi: cái chết và cô đơn. Có nhiều cách để trốn chạy cô đơn/ cái chết, một trong số đó là làm việc điên cuồng, hành động đó giúp ta có cảm giác về sự tồn tại và đang tạo ra giá trị.” Chị ấy nhìn tui, cười nhẹ rồi nói về “lao động là tạo ra giá trị” theo kiểu giáo điều mà ai cũng biết. Tui chỉ đáp: “Dạ”, rồi im lặng. Trong khoảng im lặng ấy, tui hiểu rằng có những sự thật mà ta không thể giải thích bằng lý thuyết kinh tế hay triết lý quản trị. Có lẽ chính khi ta dừng lại giữa dòng đời hối hả, không còn dùng công việc như lá chắn che đậy nội tâm, ta mới thực sự bắt gặp chính mình.

1. Cô Đơn Không Phải Lỗi Của Ai

Jean-Paul Sartre (một tay nổi tiếng về Hiện sinh) viết: “Địa ngục là tha nhân” (L’enfer, c’est les autres - “Pas besoin de gril, l’enfer c’est les autres”), ám chỉ rằng sự hiện diện của người khác khiến ta đối diện với chính nỗi cô đơn sâu thẳm của mình. Trong Trăm năm cô đơn của Gabriel García Márquez, cả dòng họ Buendía vật lộn với nỗi cô đơn như một phần số phận con người:

P.S: Tui nhận ra mình chỉ chọn lọc những luận điểm ủng hộ “cô đơn là tốt” (confirmation bias) - bỏ qua việc cô đơn cũng có thể gây trầm cảm, anxiety, hay làm suy giảm khả năng kết nối xã hội. Nhưng có lẽ đây không phải điều cần “cân bằng” bằng phép biện chứng của Hegel. Thay vào đó, tui nghĩ đến những vị thiền sư phải trải qua “cửu niên diện bích” - (chín năm ngồi quay mặt vào tường), ẩn mình trên các dãy núi cao - Tại sao phải làm điều buồn chán như vậy??? Vì để thấy “bổn lai diện mục” (mặt thật xưa nay của chính mình). Tận hưởng sự cô đơn, như vậy, không phải là triết lý sống mà là một kỹ năng. Kỹ năng để thấu hiểu, để yêu bản thân mình trong cả những khoảnh khắc không ai chứng kiến. Có lẽ, những điều sâu sắc nhất thường đến khi ta không chỉ “dám ở lại” với chính mình, mà còn học cách tận hưởng việc ở lại đó. Tui tự hỏi chúng ta có cần một tri kỷ khi chưa thật sự hiểu bản thân mình? Ai đó hiểu ta hơn chính ta, biết tất tần tật cảm xúc, suy nghĩ, hành động của ta, liệu đó là niềm vui hay sự hoang mang đến sợ hãi. Really, I do not know. Tui nói vậy thôi, chứ tui nhiều chuyện, mỏ nhọn lắm, dĩ nhiên cũng có chọn lọc he. Bài viết chỉ nêu quan điểm cá nhân, không giúp bạn giỏi hơn. Chúc bạn ngày nắng yêu nắng, ngày mưa yêu mưa.